Tức là buổi sáng bạn ngó ra cửa, thấy mưa lây phây, chuông gió kêu leng keng nhè nhẹ và sương giăng như một hơi thở dịu dàng của một người con gái.
Tôi luôn thấy thích, và cũng luôn thấy tiếc khi đón đợt lạnh cuối cùng này về trong năm. Thích cái cảm giác đang mặc áo mùa hè, phải co ro đi lấy thêm một áo khoác mỏng, cà phê đượm hơn, điếu thuốc cháy dở bỗng ngon hơn mọi ngày rất nhiều. Tiếc vì đây là lời chào cuối cùng của mùa đông đất Bắc, trước khi đem nắng vàng rực rỡ trải khắp cành cây ngọn cỏ. Tôi sẽ phải đợi thêm 6 tháng nữa, để lại một lần đắp chiếc chăn dày, khép tạm khung cửa.

Đi đâu xa tôi cũng nhớ cái rét Hà Nội, nó buốt giá, tê cóng, khiến phố xá co mình, vạn vật dường như đứng yên, mọi người chậm lại – gần như hẳn vài nhịp so với cái cách họ vẫn thường đi trốn cái nóng mùa Hạ, tất thảy đều nằm trong một khung cảnh bàng bạc phai màu rất đỗi điện ảnh. Nó đẹp đến nỗi ăn sâu vào tâm thức của những người đã từng trải dù chỉ đôi lần trong khoảnh khắc như thế và thấy nhớ đến phát điên từng con phố nhỏ.
Bạn bè hỏi tôi Hà Nội có gì đẹp, tôi không kể cho họ về những điểm đến, tôi chỉ nói với họ về mùa Đông, và một sớm mai mở bừng khung cửa sổ nhìn sương trắng, hít thở từng hơi lạnh thoảng nhẹ miên man trên da thịt.
Sáng nay tôi dậy sớm hơn mọi ngày, có lẽ vì tiếc rẻ cái không khí trầm mặc yên ắng này, tìm kiếm những điều nhỏ nhặt như vậy mỗi ngày, chính là hạnh phúc to lớn trong đời. Kết quả có lẽ không phải là thứ tôi chờ đợi, mà chặng đường dài tôi đi qua để đạt được mới là thứ đáng để tri ân.

