Sáng thứ Bảy đẹp trời, gió mùa đông bắc về nhưng lại mang thêm chút nắng sau cả tuần lễ âm u đặc quánh. Những ngày thay đổi thời tiết làm con người ta như sống trong một khung trời khác của một thành phố xa lạ. Tôi dậy muộn, trễ nải cho mình cái quyền ngủ nướng sau một tuần bận rộn, đến 9 giờ mới vươn mình nhón chân ra khỏi giường, phơi phóng quần áo giặt từ đêm qua tiện thể đắm mình trong mùi hoa nguyệt quế mới nở. Tắm tắp cho sạch sẽ rồi thắp…
-
-
Tỉnh ngủ trước giờ cần dậy 1 tiếng, cái lạnh đường đột của sớm đầu tiên sau khi lập đông làm giật mình, thành phố vẫn vùi mình ngủ kĩ trong cơn gió lạnh đầu mùa. Đun một ấm nước, đậy nắp và bấm nút, đứng canh. Mình sốt ruột, muốn sớm có cà phê uống nên cứ mở nắp liên tục xem nước đã sôi chưa. Mình không biết mình đã vô tình làm chậm đi chính cái việc mình đang chờ đợi. Trong khi đơn giản nhất là chẳng làm gì cả, vì những gì diễn ra theo…
-
Tức là buổi sáng bạn ngó ra cửa, thấy mưa lây phây, chuông gió kêu leng keng nhè nhẹ và sương giăng như một hơi thở dịu dàng của một người con gái. Tôi luôn thấy thích, và cũng luôn thấy tiếc khi đón đợt lạnh cuối cùng này về trong năm. Thích cái cảm giác đang mặc áo mùa hè, phải co ro đi lấy thêm một áo khoác mỏng, cà phê đượm hơn, điếu thuốc cháy dở bỗng ngon hơn mọi ngày rất nhiều. Tiếc vì đây là lời chào cuối cùng của mùa đông đất Bắc, trước…
-
(Vài dòng tản mạn sau khi xem lại bộ phim In the Mood for Love, thật tuyệt khi bạn cùng lúc đọc những dòng này, nghe bản nhạc cùng tên của nhà soạn nhạc Shigeru Umebayashi, cùng lúc đó, ngắm bức Enchantment của Gao Xingjian.) “Đó là một giây phút bồn chồn.Cô ấy cúi thấp đầu, cho anh ta cơ hội tiến đến gần hơn.Nhưng anh ta không thể, vì thiếu dũng khí.Cô ấy quay người và bước đi.” Mình đã từng hỏi mẹ mình, mẹ đã bao giờ tiếc nuối về những điều đã qua chưa? Mẹ bảo, có…
-
Mình cứ mãi đau đáu về một câu hát: Thu rất thật Thu, là khi chớm Đông sangEm rất thật em, là lúc em hoang mang lựa chọn. Người ta bảo thu Hà Nội đẹp, nhưng ta chỉ cảm thấy nó rõ rệt nhất khi có chút chớm đông. Năm nào cũng vậy, mình chào đón mùa đông bằng những thứ cảm xúc chấp chới ấy. Mùa đông là một buổi sớm thực dậy, thấy trời khoác lên mình bộ áo xám, mưa lây phây, và gió thì như thúc giục vội vã.Mùa đông là khi vội vàng lấy từ…
-
Từ nội thành Hà Nội, chúng ta có vài cây cầu để đi sang Long Biên. Hôm nay, 7h mình tan làm, mình sang Long Biên. Từ Hàng Đậu lên cầu phải đi qua một đoạn cua, chỉ cần đi vào đoạn cua đó là như bước một thế giới khác hoàn toàn. Xe mình đang rẽ, thì máy shuffle đến bài “Nothing’s Gonna Hurt You Baby”.Đấy là một bài hát buồn, rõ ràng. Giọng của Greg Gonzalez luôn làm mình rùng mình kể cả mình nghe thứ âm sắc đó cả tỷ lần đi chăng nữa. Bạn hãy tưởng tượng…
-
Mình có thói quen xem On This Day. Dạo một tháng gần đây, mình xem thì năm ngoái mình không update gì lên fb, thấy cũng lạ nên xem lại trong camera roll thì có duy nhất ảnh này trong một tháng. Hồi đấy mình mới nghỉ việc, rõ là một cú hẫng quá lớn đối với một đứa đi làm từ năm lớp 11. Mình đeo khuyên mũi, tẩy tóc xơ xác, ngủ đến trưa, ăn chút gì rồi lại đi bạt mạng, ngày nào cũng lên bar, chơi chất kích thích, hay hút kent bấm, hay đến xofa…
-
Hôm nay mình đi xem một buổi trình diễn thời trang ở Bảo Tàng Lịch Sử Việt Nam, tên Son, của nhà thiết kế Xuân Thu. Bảo tàng nép mình ở góc phố Tràng Tiền ngay sau Nhà Hát Lớn, hôm nay mưa cứ rơi lại ngừng, ngước lên thấy rõ từng giọt rơi ngang qua ánh đèn follow, có giọt đọng ngay nơi mái tóc người mẫu, hay tà áo dài đang mải miết tung bay. Ở đây ngào ngạt mùi hoa bưởi và Việt Nam lắm, đàn bà lắm.Xong show, mình rảo bước trên đường Tràng Tiền đoạn…
-
Có một dạo, mình có linh cảm rõ rệt rằng mình sắp chết, hoặc do đợt đấy mình nghe và đọc nhiều về bác Trịnh – một người bị ảm ảnh bởi cái chết và sự chia ly nên đã hình thành nên suy nghĩ đó.Gặp gỡ bạn bè, mình ôm họ một cái, bảo rằng có thể, có thể lắm đây là lần cuối chúng mình gặp nhau, ngoài kia gió thổi thác đổ, biết đâu.Vì chuyện đấy rõ là điên rồ, nên mình không bộc lộ ra rõ nữa, nhưng trong mỗi cuộc gặp gỡ, cho gì là…
-
Có những đêm chẳng tài nào ngủ được, tôi bật bản Going Home của Kenny G, trong ánh đèn vàng le lói, tôi ngồi giữa đống chăn gối, hướng ra cửa sổ đón gió thổi vào từ hồ Hoàng Cầu, và buồn. Nhiều lúc thấy việc gặm nhấm nỗi buồn cũng thú vị, tôi có một nỗi buồn đẹp, và vui thay tôi vẫn còn biết buồn, và vui vì nỗi buồn đó. Có những lúc trong cuộc đời ta sống rất đờiCó những lúc trong cuộc tình ta yêu rất tình “Khi anh đẩy em bằng mắt, trăng vừa…