• Đi - Sống

    Một tuần ở đảo

    Mình vừa trở về sau một tuần ở đảo. Một tuần ở đảo là được ngắm thủy triều lên rồi lại xuống. Nước biển rút đi, để lộ những mảng đá của thềm lục địa, những con lạch nhỏ ngoằn ngoèo dẫn ra biển. Người ta lội nước bắt hải sâm, nhum biển, cá, ốc, cua… Mọi thứ diễn ra chậm rãi, bình thản như thể biển đã quen với nhịp sống ấy từ ngàn đời. Một tuần ở đảo là những buổi nằm võng, nhìn bầu trời cao đến vô cùng, lắng nghe tiếng gió và hít đầy lồng…

  • Đi - Đọc - Nghe - Nghĩ - Sống

    (Không) La Bàn ở Tokyo

    LA BÀN Khoảng thời gian mình ở Tokyo, La Bàn với mình là một thứ không thể thiếu. Mình nghe La Bàn mỗi ngày, trên đường đi học từ ga Takadanobaba dọc theo đại lộ Nishi-waseda đến trường ở ga Waseda, nghe trên tàu điện và ngón tay khẽ nhún nhảy, trong lớp học giờ giải lao với những gương mặt đến từ mọi nơi trên thế giới, cắm headphone và nghe trong căn phòng nhìn ra bãi cỏ của một trường tiểu học, nhún nhảy và hát theo trong bồn tắm,… Ở thành phố lớn nhất thế giới, sử dụng…

  • Đi - Nghĩ - Sống

    Sau cơn bão

    Chuyến xe chở mình băng qua những đoạn sạt lở để đến với Sa Pa. Mang theo nỗi buồn đến và để lại ở một nơi xa lạ, xưa nay mình vẫn hay làm vậy. Những ngày này khi nói về Lào Cai, người ta hay nói về những trận sạt lở mang theo bi kịch. Cơn bão dù đã qua nhưng cũng để lại không ít tổn thương. Thế nhưng “Khi cơn bão qua đi, bạn sẽ không nhớ bạn đã vượt qua như thế nào, bạn xoay xở để tồn tại được ra sao. Bạn thậm chí sẽ…

  • Đi - Nghĩ - Sống

    Tình yêu và giới hạn Roche

    Mình từng viết: “Cuộc sống này đầy những bất trắc, và tình yêu cũng vậy. Một dạng bất trắc trong tình yêu không cho phép chúng ta làm lành, đó là khi không biết nó vỡ từ khi nào, chỉ là một ngày nó cứ thế biến mất.” Gần đây, khi mình nghĩ về những bất trắc đó, mình lại nhớ đến một khái niệm có vẻ chẳng liên quan: giới hạn Roche. Giới hạn Roche là khoảng cách gần nhất mà hai thiên thể có thể duy trì mối quan hệ của chúng. Nếu vượt qua khoảng cách đó,…