Đi - Nghĩ - Sống

Tình yêu và giới hạn Roche

Mình từng viết: “Cuộc sống này đầy những bất trắc, và tình yêu cũng vậy. Một dạng bất trắc trong tình yêu không cho phép chúng ta làm lành, đó là khi không biết nó vỡ từ khi nào, chỉ là một ngày nó cứ thế biến mất.”

Gần đây, khi mình nghĩ về những bất trắc đó, mình lại nhớ đến một khái niệm có vẻ chẳng liên quan: giới hạn Roche. Giới hạn Roche là khoảng cách gần nhất mà hai thiên thể có thể duy trì mối quan hệ của chúng. Nếu vượt qua khoảng cách đó, thiên thể nhỏ hơn trong hai thiên thể sẽ bị vỡ vụn. Ví dụ, nếu Mặt Trăng vượt qua giới hạn Roche của Trái Đất, nó sẽ bị vỡ thành trăm mảnh. Nhưng điều này cũng có thể gây thiệt hại cho Trái Đất, hành tinh lớn hơn. Trên thực tế, việc Mặt Trăng đạt đến giới hạn Roche với Trái Đất là một điều hoàn toàn hư cấu, vì nó cần thiết để duy trì mômen động lượng của hệ thống. Thế nhưng, trong thực tế tình yêu lại không như vậy. Có những khi ta dễ dàng cảm thấy gần gũi trong một thời gian ngắn vì ngỡ rằng ta chia sẻ cùng một hệ giá trị. Ta kết nối với nhau qua mọi nền tảng, từ công khai đến riêng tư, ta cùng nhau trải qua những khoảnh khắc lãng mạn, ta cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai và nghĩ rằng “ôi, người này chính là tri kỷ của mình, thật tuyệt khi có nhau trong đời,” và BÙM: một xung đột xảy ra. Có thể là một lần bất đồng quan điểm; có thể là một lần hủy kế hoạch vì một trận mưa; có thể là một sự kiện bạn cho là quan trọng nhưng họ thì không; có thể là một lần không vừa ý, không hiểu ý, hay tệ hơn là không muốn hiểu ý, và thế là nổ tung, bốc cháy, tan rã, nghiền nát.

Để mình kể các bạn nghe về Sao Thổ. Sao Thổ là một hành tinh đặc biệt trong Hệ Mặt Trời vì những vành đai (hay nhẫn) xung quanh nó. Nhẫn E-Ring và Phoebe của Sao Thổ có thể là tàn dư từ đĩa bồi tụ hành tinh nguyên sinh không kết hợp thành mặt trăng, hoặc ngược lại hình thành khi một mặt trăng đi qua giới hạn Roche và vỡ ra. Đến tận bây giờ, những mảnh vụn đó vẫn ở cạnh Sao Thổ, đồng hành, à không, hiện diện cùng hành trình cô đơn của hành tinh ấy giữa thiên hà. Mình dám chắc ai cũng sẽ có những người từng yêu như thế. Dù không còn đứng bên nhau trong một câu chuyện tình nữa, nhưng vẫn hiện diện bên cạnh, dõi theo nhau như những người xa lạ biết rõ về nhau. Vô hại, cũng chẳng có tác dụng gì, thế nhưng nó nhắc nhớ về một lần nào đó ta đã vượt qua giới hạn Roche, và điều đó làm ta đau.

Ta không thể đạt đến giới hạn Roche nếu không cho phép mình yêu đến mức ấy. Suy cho cùng, khoảng cách là một điều quan trọng, giữ được nó là một điều vô cùng quan trọng. Vì khi một mối quan hệ chưa đủ nền tảng, chưa đủ bền vững, mà ta lại đến quá gần, tức là ta đã bước vào những vùng tối nhất của bản thân, tức là mối quan hệ ấy rất nguy hiểm và có thể trở thành số 0 sau khi giới hạn Roche được kích hoạt.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *