Sáng thứ Bảy đẹp trời, gió mùa đông bắc về nhưng lại mang thêm chút nắng sau cả tuần lễ âm u đặc quánh. Những ngày thay đổi thời tiết làm con người ta như sống trong một khung trời khác của một thành phố xa lạ. Tôi dậy muộn, trễ nải cho mình cái quyền ngủ nướng sau một tuần bận rộn, đến 9 giờ mới vươn mình nhón chân ra khỏi giường, phơi phóng quần áo giặt từ đêm qua tiện thể đắm mình trong mùi hoa nguyệt quế mới nở. Tắm tắp cho sạch sẽ rồi thắp…
-
-
Mình có ít bạn, nhưng có khi lại là một niềm an ủi lớn lao. Mình từng đọc ở đâu đấy rằng những người yêu thích series Friends là những người không có nổi cho mình một tình bạn đúng nghĩa, khi đó nó không chỉ là một bộ phim mà còn là mong ước và ghen tỵ. Nói như vậy cũng đúng những không phải khi nào cũng đúng, hay nên nói rằng đúng nhưng chưa đủ? Mình có ít bạn, hầu hết trong số đó là những người bạn lâu năm. Đối với mình có sự khác biệt…
-
Tỉnh ngủ trước giờ cần dậy 1 tiếng, cái lạnh đường đột của sớm đầu tiên sau khi lập đông làm giật mình, thành phố vẫn vùi mình ngủ kĩ trong cơn gió lạnh đầu mùa. Đun một ấm nước, đậy nắp và bấm nút, đứng canh. Mình sốt ruột, muốn sớm có cà phê uống nên cứ mở nắp liên tục xem nước đã sôi chưa. Mình không biết mình đã vô tình làm chậm đi chính cái việc mình đang chờ đợi. Trong khi đơn giản nhất là chẳng làm gì cả, vì những gì diễn ra theo…
-
Tức là buổi sáng bạn ngó ra cửa, thấy mưa lây phây, chuông gió kêu leng keng nhè nhẹ và sương giăng như một hơi thở dịu dàng của một người con gái. Tôi luôn thấy thích, và cũng luôn thấy tiếc khi đón đợt lạnh cuối cùng này về trong năm. Thích cái cảm giác đang mặc áo mùa hè, phải co ro đi lấy thêm một áo khoác mỏng, cà phê đượm hơn, điếu thuốc cháy dở bỗng ngon hơn mọi ngày rất nhiều. Tiếc vì đây là lời chào cuối cùng của mùa đông đất Bắc, trước…
-
Và triết học có lẽ cũng giống như vũ trụ, là vô tận. Những gì chúng ta biết có lẽ chỉ bằng một thiên hà lùn còn những học thuyết vĩ đại của Jeremy Bentham, Karl Marx, Immanuel Kant chỉ là những hạt hạ nguyên tử proton bé nhỏ. Đọc tin về hệ thống y tế ở Ấn tỏ ra tuyệt vọng, cùng cực và lạnh lùng làm mình nhớ đến một tiết học nọ ở trường Harvard mà mình xem cách đây 2 năm, giáo sư Michael Sandel bắt đầu bằng một chuỗi câu hỏi, và để kiểm chứng…
-
Tình bạn không phải thứ giữ lấy làm của cải riêng tư. Cũng như tất cả mọi người, mình có những người bạn. Có người bạn nhịn ăn sáng 1 tháng để tặng mình một cuốn sách nhân dịp sinh nhật 16 tuổi, vậy mà có lần vô tình tìm lại cuốn sách ấy mình giật mình chẳng nhớ bạn là ai.Có những người bạn cùng mình cười rất tươi trong bữa tối mừng tuổi 18 ở Cutisun một nhà hàng steak nhỏ ở đường Hoàng Hoa Thám, giờ bạn đi đâu mất.Có người bạn rong ruổi cùng mình khắp những…
-
Những ngày chỉ ở trong nhà, mình nhớ Hà Nội ngay cả khi mình ở trong lòng Hà Nội. Có những lúc, chúng ta về nhà và không thấy điều chúng ta tìm kiếm, ta lại lang thang phố xá, nhìn ngắm thành phố và tự hỏi người ta cứ đi đâu mà vội vã? Và cũng có trong mình một vài nỗi sợ, sợ hồ Gươm chẳng còn ở đó, sợ người ta quên mình, sợ không có sự kết nối. Nên nhiều khi dắt xe ra đường chỉ để kiểm tra phố Quang Trung đường Nguyễn Du còn…
-
(Vài dòng tản mạn sau khi xem lại bộ phim In the Mood for Love, thật tuyệt khi bạn cùng lúc đọc những dòng này, nghe bản nhạc cùng tên của nhà soạn nhạc Shigeru Umebayashi, cùng lúc đó, ngắm bức Enchantment của Gao Xingjian.) “Đó là một giây phút bồn chồn.Cô ấy cúi thấp đầu, cho anh ta cơ hội tiến đến gần hơn.Nhưng anh ta không thể, vì thiếu dũng khí.Cô ấy quay người và bước đi.” Mình đã từng hỏi mẹ mình, mẹ đã bao giờ tiếc nuối về những điều đã qua chưa? Mẹ bảo, có…
-
Mình cứ mãi đau đáu về một câu hát: Thu rất thật Thu, là khi chớm Đông sangEm rất thật em, là lúc em hoang mang lựa chọn. Người ta bảo thu Hà Nội đẹp, nhưng ta chỉ cảm thấy nó rõ rệt nhất khi có chút chớm đông. Năm nào cũng vậy, mình chào đón mùa đông bằng những thứ cảm xúc chấp chới ấy. Mùa đông là một buổi sớm thực dậy, thấy trời khoác lên mình bộ áo xám, mưa lây phây, và gió thì như thúc giục vội vã.Mùa đông là khi vội vàng lấy từ…
-
Từ nội thành Hà Nội, chúng ta có vài cây cầu để đi sang Long Biên. Hôm nay, 7h mình tan làm, mình sang Long Biên. Từ Hàng Đậu lên cầu phải đi qua một đoạn cua, chỉ cần đi vào đoạn cua đó là như bước một thế giới khác hoàn toàn. Xe mình đang rẽ, thì máy shuffle đến bài “Nothing’s Gonna Hurt You Baby”.Đấy là một bài hát buồn, rõ ràng. Giọng của Greg Gonzalez luôn làm mình rùng mình kể cả mình nghe thứ âm sắc đó cả tỷ lần đi chăng nữa. Bạn hãy tưởng tượng…