Đi - Đọc - Nghe - Nghĩ - Sống

(Không) La Bàn ở Tokyo

LA BÀN

Khoảng thời gian mình ở Tokyo, La Bàn với mình là một thứ không thể thiếu. Mình nghe La Bàn mỗi ngày, trên đường đi học từ ga Takadanobaba dọc theo đại lộ Nishi-waseda đến trường ở ga Waseda, nghe trên tàu điện và ngón tay khẽ nhún nhảy, trong lớp học giờ giải lao với những gương mặt đến từ mọi nơi trên thế giới, cắm headphone và nghe trong căn phòng nhìn ra bãi cỏ của một trường tiểu học, nhún nhảy và hát theo trong bồn tắm,…

Ở thành phố lớn nhất thế giới, sử dụng “la bàn” (cụ thể là Google Maps) là một vật bất ly thân. Mình cần la bàn để biết cần đến cửa số mấy trong ga tàu, để biết trên con đường đến công viên Ueno cần đi qua bao nhiêu km đường dốc, để biết quán ramen ở Ginza có đang mở cửa không, và để biết thành phố này, thế gian này rộng lớn đến cỡ nào.

Trong La Bàn của Hoàng Dũng, chúng ta cần la bàn khi “quên đi mọi lý do khiến chúng ta bắt đầu”, khi “không lay động” và vì “nhiều khi ranh giới giữa mê muội với những theo đuổi rất mỏng manh” và cũng vì con người “luôn trả giá đắt hơn điều anh muốn mua về”.

Mình thích La Bàn của Hoàng Dũng đến mức dù bài hát phát hành vào 3 tháng cuối năm, nhưng đã nằm trong danh sách bài hát mình nghe nhiều nhất năm trên Spotify. 

THẾ NẾU KHÔNG CÓ LA BÀN THÌ SAO?

Mình tự hỏi vậy trong một buổi tối mình vừa muốn biến mất vừa muốn khám phá thành phố này. Mình đã để chế độ máy bay, đi bộ sang ga Takadanobaba, lên một chuyến tàu không phải tuyến mình đi hàng ngày, xuống ở một ga bất kỳ, bắt một chuyến khác. Lúc đó, mình không biết mình đang đi đâu. Nhưng lạ thay, đó là một khoảnh khắc hiếm hoi mình thấy mình rõ ràng đến vậy.

Thả mình ở một nơi xa lạ mà sau này mình mới biết tên: Toshima. Ga ở đây có cấu trúc khác với những ga mình từng đi qua, vòng vèo một lúc mới tìm được đường ra. Người ta hay bảo nếu mày tự đi được tàu ở Tokyo, đặc biệt là không lạc ở ga Shinjuku thì cái méo gì mày cũng làm được hết!

Ra khỏi ga, mình tiếp tục đi trong trạng thái “không la bàn”. Đường phố ở đây vắng hơn khu mình ở rất nhiều, trời hôm đó lạnh.

Trời lạnh thường mang cho người ta cảm giác hoang hoải nghĩ suy rất khó tả, mình đi qua một con dốc dài, nơi các cặp trẻ yêu nhau rúc vào nhau cho đỡ lạnh, mình đi qua một nghĩa trang nhân dân tuyệt đẹp, một khu cao ốc văn phòng vắng vẻ rồi dừng lại ở một quán pizza và quyết định vào với lý do: nhìn buồn cười. Pizza ở đây hình chữ nhật, sau này mình mới biết kiểu pizza này là pizza New York, cũng hợp lý, chiếc pizza vừa cho một người ăn và vuông vức như Central Park! Sự lựa chọn nghe chừng cảm tính và bộc phát ấy lại mang đến cho mình một trải nghiệm bất ngờ: đấy là chiếc pizza ngon thứ 2 mình từng được ăn trong đời.

Pizza 4 cheese kiểu New York ở A Pizza.

Quán chỉ chứa được khoảng 15 khách (một đặc trưng ở Tokyo), nhưng không ai đi một mình (điều kỳ lạ ở Tokyo). Quán không có ai nói được tiếng Anh, mình order bằng cách chỉ tay, thanh toán bằng cách đưa ra một tờ 5.000 yên, ra hiệu ok và nhận lại tiền thừa bằng rất nhiều xu lẻ. Mình tự hỏi, liệu có tìm được trải nghiệm quý giá này nếu không dám bước đi khi không biết trước đích đến?

No bụng và khoan khoái, mình tìm đường về ga (tất nhiên là nghe La Bàn), tra bản đồ trên bảng thông tin và về Takadanobaba trước chuyến tàu cuối, nếu không thì phải đi taxi với giá cắt cổ mất.

Khu dân cư Takadanobaba về đêm.

Mình nhớ đêm hôm đó mình không về phòng ngay, mình ra một công viên cách chỗ mình ở chừng 2km mà mình phát hiện trong một lần đi dạo. Sau này về tìm hiểu thì được biết đây được đồn là công viên ma ám vì là nơi chôn những người tử vong bởi những thí nghiệm khoa học.

Đêm hôm đó mình đã ngồi rất lâu, đâu đó đến chừng 2h sáng thì về vì lạnh cóng. Trên đường về mình có chụp một tấm ảnh khu dân cư Takadanobaba về đêm, đăng story và viết thế này: nightwalk + empty road = therapy. Giờ nghĩ lại, không chỉ có con đường vắng, mà cả tâm trí của mình cũng trống rỗng – một sự trống rỗng dịu dàng, thận trọng và an toàn.

Đó là lần đầu tiên, mở đầu cho những ngày mình sống “không la bàn” trong thời gian mình ở Tokyo mỗi khi không có lịch lên lớp.

VÒNG LẶP

Hoàng Dũng mới ra full album mang tên “Xoay Tròn”. Trong intro “Cities” Hoàng Dũng có nói thế này: “Bằng một cách nào đó, mình lại quay trở lại điểm này, nhưng chắc chắn không phải khoảnh khắc này. Kiểu, khi mình nghĩ về hiện tại thì lúc đấy hiện tại đã trở thành quá khứ.”

Bằng một cách nào đó, đêm mùa đông ấy mình đã tìm được đường quay trở về Takadanobaba, nhưng ở khoảnh khắc khi ga đã vắng, ngã tư bình thường đông trong top 10 nhà ga đông đúc nhất thế giới hiện lên vắng lặng như một bãi đất trống làm chuồng ngựa (cái tên Takadanobaba có nghĩa là sân ngựa của nhà Takata, gắn liền với lịch sử của khu vực này vào thế kỷ 17). Sau chuyến dạo chơi “không la bàn” ấy, mình cũng đâu phải mình của trước đây? Như nhà văn yêu thích của mình Haruki Murakami từng viết trong cuốn “Cuộc săn cừu hoang”: “Tế bào cơ thể tự thay thế mỗi tháng. Ngay cả chính lúc này đây, hầu hết mọi thứ anh nghĩ anh biết về em chỉ là kỷ niệm…” Có lẽ ngay cả những gì mình hiểu biết về chính bản thân mình, về cái bản thể của mình, cũng chỉ là kỷ niệm. 

Mình đã về Việt Nam, những ngày này đối với mình là những ngày lạ kỳ. Hôm qua đi làm, có cô bé đồng nghiệp nhận ra sự lạ kỳ ấy vào bảo “Tầm bằng giờ năm ngoái anh nhỉ!”. Mình sững sờ, ừ đúng, tầm bằng giờ năm ngoái, cứ như thể các tế bào trong mình có một sự nhắc nhở vậy.

Ga Takadanobaba vẫn xoay tròn, công viên Otomeyama vẫn xoay tròn, Toshima vẫn xoay tròn, A Pizza vẫn xoay tròn, xoay tròn quanh nó ở mỗi thời điểm hiện tại và quay tròn với thời gian. Và tất nhiên, la bàn vẫn luôn xoay tròn tìm hướng. 

Và một ngày nào đó tháng 7 năm 2024 cũng sẽ trở thành câu chuyện của rất lâu trước đây, như sân ngựa nhà Takata. Và một lần nữa, thời gian sẽ cuốn đi hết những kỷ niệm, dù cho nó chỉ là kỷ niệm.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *