• Đọc - Học - Nghe - Nghĩ - Xem

    Cái hố đen và điểm kỳ dị

    Tuần vừa rồi tôi đọc Thành phố và những bức tường bất định của Haruki Murakami, nơi mình và cái bóng của mình phân tách, ở một thành phố mà mọi người bỏ cái bóng của mình lại, nơi đó không có thời gian. Mình và cái bóng đôi khi cũng là một, hoặc mình là cái bóng và cái bóng cũng là mình. Điều đó đặt ra một câu hỏi: mình hay là cái bóng là cái tôi rốt ráo hơn? Ở nơi đó, ông Koyasu có hai lần chết: một lần là chết trần tục, và một lần tinh hồn…

  • Nghe - Nghĩ - Sống

    Pumkin Spice, một đêm trăng sáng và những suy tưởng

    Hôm nay tôi uống Pumkin Spice. Những viết lách và ghi chép, như tôi đã nói là những cảm xúc nhạt nhoà, đôi khi rời rạc cần được lưu trữ lại. Nó (trong nhiều trường hợp) không mang hàm ý to lớn hay đại diện cho bất cứ thứ gì. Nhưng cứ viết nhiều rồi sẽ thấy, chỉ riêng việc lưu lại những xúc cảm vụn vặt ấy thôi, câu chữ cũng tỏ ra chật chội. Tôi, đôi khi cố biểu đạt xúc cảm qua âm nhạc hay hội hoạ. Nhưng cứ thử rồi sẽ thấy: tiếng đàn tỏ ra…

  • Đi - Đọc - Nghe - Nghĩ - Sống

    (Không) La Bàn ở Tokyo

    LA BÀN Khoảng thời gian mình ở Tokyo, La Bàn với mình là một thứ không thể thiếu. Mình nghe La Bàn mỗi ngày, trên đường đi học từ ga Takadanobaba dọc theo đại lộ Nishi-waseda đến trường ở ga Waseda, nghe trên tàu điện và ngón tay khẽ nhún nhảy, trong lớp học giờ giải lao với những gương mặt đến từ mọi nơi trên thế giới, cắm headphone và nghe trong căn phòng nhìn ra bãi cỏ của một trường tiểu học, nhún nhảy và hát theo trong bồn tắm,… Ở thành phố lớn nhất thế giới, sử dụng…

  • Nghe - Nghĩ - Sống

    Một buổi hoà nhạc, ba lần ồn ào và một khoảng lặng

    Sau khi trở về từ Tokyo, chỉ trong vòng bốn tháng, mình có dịp thưởng thức không dưới mười buổi hòa nhạc. Kỳ lạ là, trong tất cả những lần nghe nhạc ấy, điều khiến mình nhớ nhất không hẳn là một bản giao hưởng cụ thể nào. Mà là ba khoảnh khắc ồn ào tưởng như vụn vặt. Mà thật ra, lại chính là ba điểm đánh dấu cảm xúc rõ ràng nhất của một buổi hòa nhạc. LẦN ỒN ÀO THỨ NHẤT: SỰ HỖN LOẠN CỦA NỐT LA Nốt La vang lên từ cây đàn piano đơn giản,…

  • Nghe - Nghĩ - Sống

    SPRING 1

    “What do people think when they watch fireworks?” I wonder. Fifteen minutes of watching them shoot up, burst into brilliance, then fade away. Is it merely a spectacle, or does it hold deeper meaning? We watch fireworks to witness beauty, to remind ourselves that it exists. And yet, they also teach us that the most beautiful things often don’t stay for long. It’s 2025, and I am 28 years old. I still feel unsteady, caught between uncertainties, and truthfully, I long for a companion on this journey. At the year’s start, we chase renewal, believing a strong beginning shapes the…

  • Nghe - Nghĩ - Sống

    Đẹp và buồn

    Sáng ngủ dậy và tự nhiên cứ văng vẳng trong đầu giai điệu Etude giọng Mi trưởng của Chopin. Một tác phẩm buồn nhất trong 230 tác phẩm lớn nhỏ phản ánh cuộc đời buồn nhiều hơn vui của ông. Bản Etude số 3 trong Opus số 10, mà về sau đã được hậu thế đặt tên là Tristesse, tiếng Pháp có nghĩa là Nỗi Sầu (Sadness), sau này được nhạc sĩ Phạm Duy phỏng lời Việt và NSND Lê Dung thả hồn mình vào đó. Bản nhạc buồn vang lên trong một buổi sớm mùa đông như một niềm…

  • Nghe - Nghĩ - Sống

    Coda

    Sáng thứ Bảy đẹp trời, gió mùa đông bắc về nhưng lại mang thêm chút nắng sau cả tuần lễ âm u đặc quánh. Những ngày thay đổi thời tiết làm con người ta như sống trong một khung trời khác của một thành phố xa lạ. Tôi dậy muộn, trễ nải cho mình cái quyền ngủ nướng sau một tuần bận rộn, đến 9 giờ mới vươn mình nhón chân ra khỏi giường, phơi phóng quần áo giặt từ đêm qua tiện thể đắm mình trong mùi hoa nguyệt quế mới nở. Tắm tắp cho sạch sẽ rồi thắp…

  • Nghe - Nghĩ - Sống - Xem

    Tâm trạng khi yêu

    (Vài dòng tản mạn sau khi xem lại bộ phim In the Mood for Love, thật tuyệt khi bạn cùng lúc đọc những dòng này, nghe bản nhạc cùng tên của nhà soạn nhạc Shigeru Umebayashi, cùng lúc đó, ngắm bức Enchantment của Gao Xingjian.) “Đó là một giây phút bồn chồn.Cô ấy cúi thấp đầu, cho anh ta cơ hội tiến đến gần hơn.Nhưng anh ta không thể, vì thiếu dũng khí.Cô ấy quay người và bước đi.” Mình đã từng hỏi mẹ mình, mẹ đã bao giờ tiếc nuối về những điều đã qua chưa? Mẹ bảo, có…

  • Đọc - Nghe - Nghĩ - Sống

    Hà Nội và em khi Thu chớm Đông sang

    Mình cứ mãi đau đáu về một câu hát: Thu rất thật Thu, là khi chớm Đông sangEm rất thật em, là lúc em hoang mang lựa chọn. Người ta bảo thu Hà Nội đẹp, nhưng ta chỉ cảm thấy nó rõ rệt nhất khi có chút chớm đông. Năm nào cũng vậy, mình chào đón mùa đông bằng những thứ cảm xúc chấp chới ấy. Mùa đông là một buổi sớm thực dậy, thấy trời khoác lên mình bộ áo xám, mưa lây phây, và gió thì như thúc giục vội vã.Mùa đông là khi vội vàng lấy từ…

  • Nghe - Nghĩ - Sống

    Những cái chết đầy cảm hứng, quận Long Biên hay vẻ đẹp của một thành phố đang phát triển

    Từ nội thành Hà Nội, chúng ta có vài cây cầu để đi sang Long Biên. Hôm nay, 7h mình tan làm, mình sang Long Biên. Từ Hàng Đậu lên cầu phải đi qua một đoạn cua, chỉ cần đi vào đoạn cua đó là như bước một thế giới khác hoàn toàn. Xe mình đang rẽ, thì máy shuffle đến bài “Nothing’s Gonna Hurt You Baby”.Đấy là một bài hát buồn, rõ ràng. Giọng của Greg Gonzalez luôn làm mình rùng mình kể cả mình nghe thứ âm sắc đó cả tỷ lần đi chăng nữa.  Bạn hãy tưởng tượng…