• Đọc - Học - Nghe - Nghĩ - Xem

    Cái hố đen và điểm kỳ dị

    Tuần vừa rồi tôi đọc Thành phố và những bức tường bất định của Haruki Murakami, nơi mình và cái bóng của mình phân tách, ở một thành phố mà mọi người bỏ cái bóng của mình lại, nơi đó không có thời gian. Mình và cái bóng đôi khi cũng là một, hoặc mình là cái bóng và cái bóng cũng là mình. Điều đó đặt ra một câu hỏi: mình hay là cái bóng là cái tôi rốt ráo hơn? Ở nơi đó, ông Koyasu có hai lần chết: một lần là chết trần tục, và một lần tinh hồn…

  • Đi - Đọc - Nghe - Nghĩ - Sống

    (Không) La Bàn ở Tokyo

    LA BÀN Khoảng thời gian mình ở Tokyo, La Bàn với mình là một thứ không thể thiếu. Mình nghe La Bàn mỗi ngày, trên đường đi học từ ga Takadanobaba dọc theo đại lộ Nishi-waseda đến trường ở ga Waseda, nghe trên tàu điện và ngón tay khẽ nhún nhảy, trong lớp học giờ giải lao với những gương mặt đến từ mọi nơi trên thế giới, cắm headphone và nghe trong căn phòng nhìn ra bãi cỏ của một trường tiểu học, nhún nhảy và hát theo trong bồn tắm,… Ở thành phố lớn nhất thế giới, sử dụng…

  • Đọc - Nghe - Nghĩ - Sống

    Hà Nội và em khi Thu chớm Đông sang

    Mình cứ mãi đau đáu về một câu hát: Thu rất thật Thu, là khi chớm Đông sangEm rất thật em, là lúc em hoang mang lựa chọn. Người ta bảo thu Hà Nội đẹp, nhưng ta chỉ cảm thấy nó rõ rệt nhất khi có chút chớm đông. Năm nào cũng vậy, mình chào đón mùa đông bằng những thứ cảm xúc chấp chới ấy. Mùa đông là một buổi sớm thực dậy, thấy trời khoác lên mình bộ áo xám, mưa lây phây, và gió thì như thúc giục vội vã.Mùa đông là khi vội vàng lấy từ…