Nghe - Nghĩ - Sống

Coda

Sáng thứ Bảy đẹp trời, gió mùa đông bắc về nhưng lại mang thêm chút nắng sau cả tuần lễ âm u đặc quánh. Những ngày thay đổi thời tiết làm con người ta như sống trong một khung trời khác của một thành phố xa lạ. Tôi dậy muộn, trễ nải cho mình cái quyền ngủ nướng sau một tuần bận rộn, đến 9 giờ mới vươn mình nhón chân ra khỏi giường, phơi phóng quần áo giặt từ đêm qua tiện thể đắm mình trong mùi hoa nguyệt quế mới nở.

Tắm tắp cho sạch sẽ rồi thắp hương, hoa quả đã chuẩn bị và lau bàn thờ từ hôm qua. Ngồi ngửi mùi hương trầm và nghe album mới của Ryuichi Sakamoto mà thực ra là chẳng mới lắm. Album tổng hợp những tác phẩm ông chơi ở một buổi hoà nhạc, phần lớn trích từ album Coda – một thuật ngữ trong nhạc lý chỉ những khúc nhạc chuẩn bị cho đoạn kết. Đó cũng là bộ phim tài liệu ông thông báo với người hâm mộ mình bị ung thư tuyến giáp. Những bản nhạc vẫn vậy nhưng sao nghe tự sự và da diết hơn như níu giữ, hay chỉ là chút huyễn hoặc của một người yêu nhạc là tôi. Tôi vẫn thấy bất công khi một người ủng hộ hoà bình, đấu tranh bảo vệ thiên nhiên lại phải bước vào Coda sớm đến thế, ngậm ngùi nhìn phần kết của chính mình dù vẫn biết sống hay chết cũng chỉ là sự tuyệt đối không có thật.

10 rưỡi bụng đã đói vì sáng nay chưa kịp ăn gì, định sẽ ăn bầu non xào tỏi. Đứng làm bếp cạnh ban công nhìn ra cả thành phố hay nói đúng hơn là cả thế giới sống động ngoài kia tự nhiên thấy hạnh phúc vì luôn có một nơi chốn để ẩn nấp mỗi lúc không muốn ai tìm ra mình.

45 ngày nữa là đến Tết.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *